tui cao có chửa đến đơn mét năm mươi. Tất nhiên, bề cao khiêm tắt thở chả giả dụ là một ngữ gì đó đáng nhằm tự hào. mà dẫu biết bao, nghỉ là đơn phần trong suốt cuộc thế mình, đừng lí vày hệt nổi chối quăng quật. tâm, tôi là một cô gái lùn.

buổi đầu tôi rất đất những cú như “em cao bao nhiêu bé ơi?” hoặc em là đơn nấm lùn biết phắt... cảm giác như ai đấy mai mỉa vì chưng cái sự lùn quá chừng thứ tui. đỗi tơ màng phai ngoại ảnh càng khiến cái mặc cảm và phiền muộn trong suốt trui như có và nhanh hơn.
mình hả cữ nắm thời hạn chế đứng đằng ria những người có cặp chân dài, tốt chộ tớ không trung bị lọt thỏm, rỏ xíu rất đáng thương tình ấy. tuồng bạn tôi cũng “chân ngắn”, mà tớ hẵng là đứa thấp nhất, ông trời quả thực không trung làm tuần tra tí teo nà...
Cảm giác rất khổ sở, đau buốt vì chưng nếu thẳng đeo xéo cao gót, tui như khóc hận trong suốt tim vì cái khuyết điểm “toan mệnh” thứ tớ.
có nhẽ, tui sẽ sống đồng đỗi mặc cảm hơn là yêu bản thân giả dụ đừng gặp chị, một phụ nữ bán hoa độ tớ tình cờ gặp nhát trú mưa dưới chèo hố tiêu. Năm 20 giai đoạn, vạ nàn liên lạc hỉ vĩnh viễn cướp phắt cặp chân cụm từ chị. Chị cỡ lắm ý toan tự sát vị cốc sốc đầu thế hệ, sự khổ đau và hết mặc cảm mệnh, mà từ tình yêu yêu ngữ anh, thứ gia ách nhỉ níu chị ở lại.
phai trải qua những ngày giông bão nhất mực cuộc thế, hiện đây chị lắm trạng thái mỉm cười đón dìm mọi thứ do đơn giản, phải chị giò thương xót bản cơ thể tôi thì chị không tương thích đáng cùng những người nhỉ thương chị. tui như chết yên chốc nhé chị nói.
tao mãi lo sợ, như là con rùa lẩn trốn trong cái thằn lằn rùa xấu xí, tôi liền tù tù bội phản tương ứng lại mỗi nhút nhát giàu ai đó nói chạy mình, nhưng mà giò biết rằng bên rìa tớ đang rất giàu người quan hoài, thương xót xót thương tôi. Chân ngắn thời hãy sao chả, ít nhất tớ đang may mắn hơn rất có người.
tui lắm gia đình, có bạn phe, lắm đơn thân lành lẽ. cố kỉnh tại sao tui lại mãi trằn trọc, lo âu phứt điều đấy chẳng... không trung ai thương tui bằng chính bản thân tôi, chuẩn xác là cố gắng, tao chợt chộ thương xót phẳng cái kép hát chân ngắn mức tui, xót thương tới lạ lùng. mình hỉ chớ quên trường đoản cú sắm biếu tao một đóa hường xinh xẻo nhất, ngắm thực lâu, hít đơn hơi thiệt sâu và nở một nụ cười thiệt nhẹ.
hiện, tớ hở đủ tự tin sải bước, mở vâng mình hơn và quan yếu hơn tôi trở béng là chính trui, biết yêu thương và đỡ niu những hệt tớ giàu trong suốt thế cục nà.
Ý Lan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét